Blog chém gió

Tí Mánh – Phần 2

Trên đường đi, nó bắt được vài con dế ăn cho đỡ đói. Nó định bụng lên lầu ba chung cư, theo hành lang trèo qua nóc kho lương thực, chịu khó tò tí với ả Tí Mơ rồi kiếm thức ăn…
Tí Mánh triệt để khai thác cái mác Nghệ sĩ Tí ưu tú. Nó ra vẻ nghệ sĩ lớn thì không quan tâm đến cơm gạo, nhưng không khéo gài vợ vào khâu kế toán một đoàn hát.
Tí Mánh lên như diều, càng ngày càng ra vẻ, khệnh khạng ta đây. Nhưng bạo phát bạo tàn, bọn Tí đực rồi cũng phát hiện ra những trò ma mãnh của Tí Mánh. Các o Tí bị lợi dụng cũng lần lượt rút. Tí Mánh dần dần mất uy tín, nguy nhất là nó hát không còn hay nữa. Bụng to lắm nhưng nó cố bình tĩnh. Chẳng lẽ lại lủi thủi lần mò kiếm ăn như ngày xưa? Tương lai kẻ cắp mờ mịt quá!
Giờ phải giải quyết việc trước mắt là lo cơm gạo cho một lũ vợ con. Bụng đói đầu gối phải bò. Đầu gối bò tức là vừa quỳ vừa bò, chậm và nhát như nó không dám trộm cắp thì phải đi vay đi xin… “Từng nổi tiếng khôn ngoan như mình mà phải lạy lục thì nhục quá!”. Lúc khó khăn bộ óc mánh mung của Tí ba chân hoạt động dữ dội. “Giờ đi đâu?... Đến Nhà hát chuột – nơi ta từng vang bóng một thời… Không được nữa rồi! Không còn là đất của ta…”.
Tí Mánh nghĩ muốn nát óc! Trong khi bụng đói cồn cào!... “Còn thằng em… hay thằng bạn nào thương mình không?... Toàn một lũ ăn cắp, ăn bám, lém lĩnh, bội bạc và độc ác” – Tí Mánh lẩm bẩm chửi, nó quên là mình còn tệ hơn.
Cuối cùng, trong đám Tí đực nó quen thì chỉ còn Tí Khờ, trong lũ Tí cái thì còn Tí Mơ – chỉ đứa nào Khờ hay Mơ mới ngu dại nghe theo và tin nó. Tí Mơ trước đây mê ca sĩ Tí Mánh. Mỗi tội ả xấu quá lại hôi hám ghẻ lác nữa chứ, mình đầy bọ chét. Đã vậy tính khí còn thất thường. Cho đến bây giờ cũng chẳng có thì chẳng phân biệt đẹp xấu già trẻ thơm thối. Mình sẽ gả Tí Khờ cho Tí Mơ. Mụ ta giàu mà cô đơn, gặp Tí Khờ tí tởn sướng quá rồi! Lúc hai đứa nó đang tò tí thì mình muốn lấy bao nhiêu mà chẳng được”.
Tí Mánh nghĩ đến đây sướng quá! Phục cái đầu của mình quá! Nó tạm quên đói, hồ hởi thảo kế hoạch: “Tí Khờ đang đói, rủ đi ăn là đi ngay… Kẹt cái phải qua một nơi rất nguy hiểm!...”. Nghĩ đến chỗ nguy hiểm đó nó rùng mình toát mồ hôi chuột.
Mới tuần lễ trước đây thôi, từ khi mụ Mèo Đen to tướng được rước về nhà, mụ đã xơi hết 6 đứa con và hai bà vợ của Tí Mánh, chính nó cũng suýt toi mạng. Tí Mánh sợ không dám đánh cắp lương thực trong lãnh địa của mình nữa, nó phải lặn lội thật xa lang thang kiếm ăn. Phải đi vòng ra ba quãng vườn rộng, không dám băng qua sân chung cư vì nơi đó có nhiều chó. Rồi phải chịu khó leo lên mãi lầu năm chung cư mới có thể tuột xuống sân thượng của kho Hợp tác xã bên kia, nơi đó là lãnh địa của Tí Mơ đang trông coi.
Tí Mánh biết trong chung cư xuống cấp bỏ hoang đó chẳng còn gì ăn. Những người sống ở đó đã được lệnh di dời vì sợ có thể sập bất cứ lúc nào. Chung cư đang chờ phá đi, nhiều lan can đã bị tháo.
Hôm đó, nó leo lên được đến tầng ba chung cư thì đụng ngay một lũ chó hung dữ… Lão đã đuổi Tí Mánh qua bốn phòng, qua ba cầu thang… Cuối cùng dồn nó ra ban công hành lang tử thần… Nó đã cong đuôi chạy bán sống bán chết, mắt nó vốn lơ mơ, nên đến khi nó nhận ra cái vực sâu thì đã muộn!... nhưng số Tí Mánh chưa chết, nó may mắn rơi đùng hàng dây điện cũ chưa kịp tháo bỏ, Tí nhắm mắt bấu chặt một sợi dây điện thì nghe “Phựt! Phựt!...” Gì nữa đây? Tí hé mắt nhìn… thì ra gã chó đốm lỡ đã chụp lao theo làm đứt dây điện… Tí Mánh run rẩy nhìn xác gã chó bị bể toang đầu nằm dẫy chết phía dưới…
Lúc toòng teeng trên sợi dây tử thần ấy, Tí Mánh thấy những cây sắt râu tua tủa thò ra từ ban công đã mất lan can. Nó bám vào những cọng sắt râu han hỉ ấy mà leo vào. Hú hồn! Thế là thoát chết.
Giờ nghĩ lại vụ ấy Tí Mánh vẫn còn rùng mình!
Vậy mà chỉ hai hôm sau, cũng vì cơn đói, nó lại phải liều đi về hướng chung cư nguy hiểm đó, vì không có cái gì bỏ bụng cũng chết. Lần thứ hai này, Tí Mánh không dám kiếm ăn ban ngày mà đi vào giữa đêm. Trên đường đi, nó bắt được vài con dế ăn cho đỡ đói. Nó định bụng lên lầu ba chung cư, theo hành lang trèo qua nóc kho lương thực, chịu khó tò tí với ả Tí Mơ rồi kiếm thức ăn…
Chó đốm chết rồi. Chẳng biết còn gã chó hoang nào lang thang trên chung cư đó không? Tí Mánh đi rón rén hết sức cẩn thận, vừa đi vừa lo thì bỗng thấy bóng Mèo Đen in mờ trên vách!... Nó sợ quá nín thở núp sát kẹt cửa… Biết chạy cũng không kịp, Tí thu mình nép thật sát, không dám mở mắt “Trời khiến hay sao mà mình tránh mụ trong nhà, lại gặp mụ mãi trên này?...”.
May lúc đó Mèo Đen no rồi, lại đang có chửa sắp đẻ, vác bụng nặng đi giữa hành lang, sau đó thong thả leo lên cầu thang lầu ba…
Mèo Đen khuất lâu rồi mà Tí Mánh vẫn chưa dám chạy, nó nín thở ém mình thật lâu, rồi mới rón rén trở xuống lầu một… Lúc đó nó mới biết mình thoát: “Oan gia truyền kiếp! Hết gặp chó đến gặp hung thần mèo. Hôm nay thế là lại đói!... Đói quá rồi! Không lẽ về ăn thịt con mình? Chắc gì mụ vợ để yên?... Điều này nếu không kiếm được cái gì ăn thì ngày mai chắc không đi nổi!... Vậy thì… có nguy hiểm cách mấy cũng phải đi! Phải đi…”.
“À! Sao không kéo thằng Tí Khờ đi cùng? Một công đôi ba chuyện. Nếu có gì nguy hiểm thì thằng lù đù chậm chạp ấy sẽ thế thân cho mình”.
23/08/2016 , Phan Đức Nam – Kiến thức ngày nay – Thành phố Hồ Chí Minh – Năm 2008

Gửi bình luận

Tên của bạn *
Email *
Cảm nhận *