Blog chém gió

Tản văn Bất Chợt Bất chợt hôm nay một buổi sáng rất trong mà không khí lại len vào cái hanh hao thật

Tản văn : Bất Chợt...
Bất chợt hôm nay một buổi sáng rất trong mà không khí lại len vào cái hanh hao thật lạ, phía đông mặt trời đang thức dậy, hắt những vệt sáng màu vàng cam, màu đỏ hồng ra mênh mông. Mùa thu Sài Gòn nắng vẫn vàng rực rỡ, vẫn rì rào gió, vẫn mênh mang một màu xanh ngút ngàn. Nhưng cái nắng đã mang hơi thở của sương đêm. Một thứ nắng sớm lạ kỳ. Vừa lành lạnh , lại vừa ấm áp dịu dàng.
Anh bảo. Nhớ vô cùng những buổi sáng mùa thu Sài Gòn, hoa cúc rộ lên màu vàng đau đáu như muốn đốt cháy trời , cháy đất mà lại vẫn ngọt lành cái không khí sắt se. Nơi anh đang ở bây giờ mùa sen đang nở, nhưng anh bảo không hề có cảm giác như nó đang cháy lên, có phải thiếu cái nắng vàng như rót mật?
Tôi cười. Chợt nhớ những sáng mùa thu đi ngắm hoa. Những bông hoa chen chúc nhau, chói ngời lên trong cái nắng óng ả, em thích hoa cúc hơn sen là vì màu vàng ấy như ôm trọn cả thế giới. Anh bảo tôi tham lam, tôi níu tay anh "em chỉ muốn tham lam đối với duy nhất một người".
Nhớ!
Muốn nhốt nắng trong tim và nhét đầy những bông cúc vàng trong túi áo mà bay về với anh ngay lập tức. Dường như gần đến mùa thu thì nỗi nhớ càng đầy, có phải vì hanh hao khiến thèm muốn thêm một chút ấm áp? Có phải vì những cánh hoa mong manh mà rực lửa khiến lòng cứ mãi nôn nao...? Hay là không có cách nào để gửi về cho anh chút vàng mùa thu của trời Sài Gòn mà nỗi nhớ cứ cộng lên, nhân lên mãi.
Giá mà có thể gửi nắng gửi nhớ cho anh...!
TN : 22/8
14/09/2019
2 bình luận:
Bùi Trọng Nghĩa
14-09-2019, 23:43:43
Chúc Thao Ngoc ngày mới vui vẻ.
Thao Ngoc
14-09-2019, 23:43:43
Cảm ơn bạn nha Bùi Trọng Nghĩa

Gửi bình luận

Tên của bạn *
Email *
Cảm nhận *